Một đêm cuối năm. Gió bấc len qua khe cửa, mang theo mùi ẩm của cơn mưa trái mùa. Thùy tỉnh giấc nhiều lần trong đêm, chập chờn giữa những cơn mơ không đầu không cuối.

Có lúc cô thấy mình đứng giữa một bến sông phủ sương, nước phẳng lặng đến mức không phân biệt được đâu là bờ. Có lúc lại lạc về căn nhà cũ của ba, nơi mùi thuốc bắc vẫn còn vương trong từng góc tường, cái mùi ám ảnh cô trong nhiều năm, từ khi là một cô gái mới lớn.
Mỗi lần choàng tỉnh, tim Thùy đập nhanh hơn một nhịp rồi chùng xuống.
Tiếng chuông báo thức vang lên khi trời chưa sáng hẳn.
Thùy nhắm mắt thêm vài giây, không phải để ngủ tiếp, mà để gom đủ can đảm mở mắt ra. Một ngày mới lại bắt đầu. Với những nghĩa vụ quen thuộc, lặp lại, đến mức cô không còn phân biệt được hôm nay là thứ mấy? Mình đang ở tuần đầu hay tuần cuối của một năm.
Tết sắp đến rồi.
Chưa bao giờ Thùy thấy đời mình ít màu đến vậy. Thành phố thì ngược lại. Những ngày giáp Tết, mọi thứ đều sáng, đều rực, và đều vội. Tất cả có thể gom lại trong một khái niệm chung là mùi Tết. Một thứ mùi rất đặc trưng ở cái sự gây nôn nao và cả náo nức trong lòng người.
Chỉ có Thùy là đứng ngoài. Không khí sầm sập Tết hầu như không kích hoạt được tinh thần của cô. Cô chỉ muốn nằm dài trên giường cả ngày. Biết rõ càng nằm, tinh thần càng trôi, nhưng vẫn không đủ sức đứng dậy ngay. Thùy với tay lấy điện thoại, đặt lại chuông báo thức sau mười lăm phút.
Có những buổi sáng, cô đã làm việc đó đến dăm lần. Đôi khi, cô thiếp đi trong chính khoảng mười lăm phút tự thương mình đó.
Chuông điện thoại reo. Không phải báo thức.
Tên An hiện lên trên màn hình.
Thùy hơi bất ngờ. Chưa bao giờ An gọi cho cô vào giờ này. Thùy nhìn trân trân vào điện thoại. Cũng chưa bao giờ An gọi mà để đến hết chuông như vậy. Sự tò mò rất đàn bà kéo tuột Thùy ra khỏi cơn lơ mơ. Hẳn là có việc gì đó rất hệ trọng mới khiến An của cô hành động bất thường như thế. “An của cô” - phải, không có cách nói nào chuẩn hơn thế. Người bạn gái điềm đạm, dịu dàng.
Người mà đôi khi Thùy nghĩ rằng, kiếp trước chắc đã nợ mình điều gì đó, nên kiếp này mới chiều cô đến vậy. Vô điều kiện.
An là cái tên đầu tiên Thùy biết mình có thể gọi trong mọi cơn khủng hoảng. Là người duy nhất có thể kiên nhẫn ngồi xoa bóp nhè nhẹ cho Thùy dần đi vào giấc ngủ ngắn nhưng sâu.
Người ta nói khi căng thẳng thì massage cũng là một liệu pháp tốt, nhưng Thùy thậm chí còn không chịu nổi khi bàn tay nhân viên spa chạm vào người. Chỉ có đôi bàn tay mềm và ấm của An mới đủ sức an ủi cô. Bố mẹ đã đặt cho cô ấy cái tên không thể hợp hơn, ít nhất là với riêng Thùy.
Thậm chí, chỉ cần An ngồi bên, không cần nói gì, không cả massage, Thùy vẫn thấy lòng mình dịu lại. “Có lẽ do bọn mình hợp… điện”, Thùy luôn muốn nói câu này với An trong một cảm xúc biết ơn thực thà. Nhưng cô thường giữ điều đó lại cho riêng mình. Và cô hiểu, chả cần nói ra, An cũng cảm nhận được.
Thùy bấm số gọi lại An. Chỉ một tiếng chuông, đã nghe thấy giọng An.
- Thùy ơi!
Chưa tỉnh hẳn nhưng Thùy vẫn nhận ra giọng An có gì đó khác với vẻ êm êm thường ngày. Hơi hối hả nhưng là kiểu gấp gáp kìm nén. Không đợi Thùy đáp lại, An tiếp tục luôn:
- An gọi cho Thùy từ đêm qua đó. Biết Thùy hay tắt chuông khi khó ngủ, nhưng An vẫn gọi cầu may. Biết đâu vì không ngủ được mà Thùy lại nghe máy.
- Có chuyện gì vậy An?
Thùy lúc này đã tỉnh hẳn, đủ để nhận ra sự bất thường trong hành động của An. Cô ấy đặc biệt chiêu đãi giấc ngủ khó nhọc của Thùy. Chưa khi nào cô ấy gọi cho Thùy sau 10 giờ đêm cả.
- Qua nhà An đi. Luôn đi Thùy. Tối qua… À thôi, qua đi rồi An kể.
Cơn tò mò của Thùy nhảy vọt lên một nấc khi nghe An nhắc lại:
- Thùy qua ngay nhé. Càng sớm càng tốt.
Thùy vùng dậy, làm mọi thứ một cách máy móc để có thể ra khỏi nhà với một vẻ ngoài tạm ổn. Kem chống nắng. Thêm chút phấn phủ. Má hồng. Cô ngần ngừ trước mấy thỏi son, rồi quyết định chọn màu hồng nhẹ. Màu son đỏ chót có vẻ không thích hợp lúc này, tự dưng Thùy nghĩ thế. Áo len màu kem. Khăn choàng mỏng. Thế là đủ cho một buổi sáng se lạnh như hôm nay.
Taxi lăn bánh qua những con đường đã treo đèn Tết. Nhiều góc phố đã sinh động hơn hẳn ngày thường với sắc màu của đào, mai, cúc bày sớm. Nhưng Thùy không có tâm trạng ngắm phố phường. Cô chỉ nghe thấy một tiếng nói rõ ràng nhất trong lòng mình: Chưa bao giờ An lại cần cô đến thế.
Mùi cà phê trong căn hộ của An khiến Thùy thấy lòng mình ấm lên.
Mọi thứ vẫn gọn gàng, tinh tế và ấm áp. Vẫn là An như Thùy từng biết. Nhưng hôm nay có gì đó khác. Như thể căn nhà vừa trải qua một đêm rất dài, không ngủ.
An đứng ở bếp. Tóc buộc lỏng. Gương mặt hơi nhợt. Nhưng ánh mắt thì sáng lạ.
- Hôm nay không nấu gì ăn sáng được nhé. An đã luộc trứng gà cho hai đứa mình. Thùy ăn thêm chút yến mạch nữa nhé. An cũng pha cà phê rồi.
- Không cần chu đáo thế đâu.
Thùy sốt ruột:
- An làm Thùy lo đấy. Có chuyện gì nói đi.
An cười rất nhẹ.
- Biết nói với Thùy thế nào bây giờ nhỉ? Mà Thùy lo thế, làm An lại thấy áy náy.
- Không sao mà. An biết “câu giờ” từ khi nào vậy?
An nhìn Thùy. Rất lâu. Như đang chọn chữ.
- Tối qua… An gặp anh ấy.
- Anh ấy? Ai?
- Ba của con trai An.
* * *
Đàn bà đẹp và thành đạt như An không hiếm. Nhưng đàn bà “gì cũng có” mà lại luôn để ý đến cảm xúc của người khác như An thì không nhiều. Thùy thương bạn. Luôn tự hỏi vì sao một người như An lại không có được hạnh phúc giản dị của một người đàn bà.
Nhưng thực ra, An của cô có phải “gì cũng có” hay không?
Ký ức Thùy còn rất sống động câu chuyện ngày cũ. Thùy chắc chắn mình sẽ không bao giờ liều thả thân vào một cuộc hôn nhân như An. Hai mươi năm trước, cái ngày An thông báo sẽ lấy chồng, Thùy cảm thấy một cơn choáng nhỏ lướt qua mình. Cô luôn mong An hạnh phúc.
Nhưng cô không tin có người đàn ông nào đủ bao dung để yêu thương một người đàn bà đã mang sẵn trong lòng một mầm sống nho nhỏ. Nhưng mọi lý lẽ của Thùy đều gục ngã trước quyết tâm của An.
Thùy chỉ hơi yên tâm khi nghe An nói rằng, chồng tương lai của cô chấp nhận bởi biết mình vô sinh. Thùy hiểu bạn. An không đi tìm một vỏ bọc đẹp đẽ để che mắt thế gian, nhưng sâu thẳm, cô khát khao một cuộc sống bình thường, như mọi người đàn bà khác.
Cô đã rất rành mạch phơi bày sự éo le của đời mình với người đàn ông đó. Và cô tin, người cũng từng đau khổ như ông ấy sẽ biết cái giá của an lành. Hai số phận thiếu may mắn tựa vào nhau, chẳng phải là chuẩn ý của tạo hóa sao?
An nói, cô sẽ không bao giờ khóc với Thùy vì cuộc hôn nhân này.
Và An đã giữ lời hứa trong hai mươi năm.
Hai mươi năm, xen lẫn những cơn trồi sụt cảm xúc dằng dặc của chính mình, trong Thùy khi nào cũng có nguyên một khoảng phấp phỏng mang tên An. Thùy biết bạn mình không hề bình yên. Dĩ nhiên là không thể hạnh phúc. Thùy dõi theo sự can đảm của An với những dự cảm không phẳng lặng, dù cô chỉ giữ nó cho riêng mình.
Và rồi cái ngày Thùy lo sợ nhất cũng đến. Nhưng ngay cả khi đó, An cũng không khóc.
Ly hôn. Từ khóa này bật ra trên môi An nghe nhẹ như một tiếng thở dài cố nén. Lần đầu tiên, An thú nhận với Thùy là cô đã sai khi bước vào cuộc hôn nhân này. Chồng cô luôn đối xử chu đáo với “con trai”, nhưng dù có tự dối lòng đến đâu, An cũng phải công nhận đó là sự gồng lên của lý trí, chứ không phải từ tình thương mến thật sự.
Trong hoàn cảnh của mình, An buộc phải tính đó là một sự tử tế, và cô cũng dùng tấm lòng biết ơn để báo đáp. Thế nhưng An ngày càng nhận ra rằng, yêu là điều không thể cố gắng.
Chồng cô hẳn đã cố gắng trong một thời gian quá dài. Cũng như An.
“An không buồn quá đâu, Thùy hiểu không. Khi cuộc ly hôn không làm ai suy sụp, An mới hiểu rằng bao nhiêu năm tháng, mình đã không biết thương cho cảm xúc của chính mình. Và cả của ông ấy nữa”.
Những lời đó của An, Thùy chắc cả đời này không quên. Những dích dắc thăm thẳm của mối quan hệ này, chỉ có ba người biết.
* * *
- An dạo này xinh lắm nhé - Thùy nói khẽ - Má ửng hồng. Miệng cười, mắt cười. Cứ như đang dậy thì. Yêu lại từ đầu có khác. Đúng là… không gì làm đàn bà đẹp bằng một người đàn ông yêu mình đúng cách.
An cười. Nhưng im lặng rất lâu.
- Chưa bao giờ An thấy lâng lâng như thế này, Thùy ạ. Có lẽ nằm mơ An cũng không nghĩ ra được…
- An đã bao giờ tự hỏi, vì sao người ta lại xuất hiện vào lúc ông ấy đã rời đi. Và nhất là khi An chưa quá… già?
- Này, bạn tốt không trêu nhau như vậy chứ.
- Đùa chút thôi, quả thực Thùy cảm động lắm - Thùy không nói tiếp được, nước mắt đã dâng tràn mi. An vội nắm tay cô.
- Nhưng An vẫn băn khoăn…
- Về quá khứ?
- Ừ.
- Đừng ngại gì cả, An nhé. Có lẽ anh ấy đã được một sự mách bảo bí ẩn nào đó.
An bỗng trở nên mong manh đến lạ:
- Thùy nghĩ vậy thật à? Quả thật là An vẫn chưa biết phải bắt đầu như thế nào. Đã thử xa gần nhưng chắc là anh ấy vẫn chưa hề biết gì, cũng chả có linh cảm gì Thùy ạ.
- Linh cảm là một thứ tuyệt diệu nhưng Thùy nghĩ nó nhiều phần ở trong tưởng tượng của con người. An đừng tự làm mất năng lượng vì chuyện này. Hãy nghĩ đơn giản, tại sao trong từng ấy năm mà người ta vẫn chưa có gia đình riêng, trong khi cũng là một người hấp dẫn, thành đạt, đàn bà không thể thờ ơ. Phải chăng đó chính là một sự linh cảm?
Nói thật, Thùy thấy kỳ diệu lắm. Ngày mai, An rủ anh ấy và con trai đi chụp ảnh đi. Ngay trong khu chung cư của An cũng được, góc nào cũng xuân. À mà không, để Thùy chụp cho nhé. Thùy muốn thành “cái máy ảnh” để ghi lại những giây phút tuyệt vời này. Cảm ơn An.
- Cảm ơn? - An ngạc nhiên.
- Là vì An chưa kịp nhận ra rằng, câu chuyện tình kỳ lạ này đã kéo Thùy ra khỏi cái hố cảm xúc bấy lâu. Đây có thể tính là một trị liệu của tình yêu không?
Truyện ngắn của VÕ HỒNG THU