Tiếp nối các tập tản văn: Chúng ta sống có vui không? (năm 2020), Chúng ta sống là vì… (2022), Chúng ta sống để lắng nghe (2023), Chúng ta sống để bước tiếp (2024), những ngày đầu năm 2026, nhà thơ Nguyễn Phong Việt ra mắt tập tản văn Chúng ta sống để trở về (ảnh, NXB Trẻ).
Thời điểm này, khi mọi người vừa trải qua kỳ nghỉ tết, có lẽ lật mở những trang sách của Chúng ta sống để trở về, ít nhiều người đọc sẽ thấu hiểu và đồng cảm hơn với những chia sẻ Nguyễn Phong Việt gửi gắm trong cuốn sách của mình. Không triết lý hay răn dạy, cũng không viết về những điều to tát hay xa xôi, Nguyễn Phong Việt lựa chọn sự giản dị, chân thật để viết về những điều mà chúng ta đều có lần bắt gặp, trải nghiệm, ở xung quanh và trong chính chúng ta. Nhưng không phải ai cũng có khả năng để viết ra hay sẵn sàng để bộc bạch, và Nguyễn Phong Việt giống như một người bạn “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”, anh viết ra những điều mà chúng ta giữ trong lòng nhưng chưa nói thành lời.

Có lẽ, với bất kỳ người Việt nào, những ngày cuối năm vẫn luôn là thời khắc mang lại nhiều cảm xúc nhất. Người đi xa thì bồn chồn, mong ngóng từng ngày để được trở về; người ở nhà cũng có chung tâm trạng, khắc khoải lo lắng không biết người đi xa năm nay có trở về, nếu có thì lúc nào về đến nhà? Tất cả cùng hòa quyện với nhau tạo nên cảm xúc bâng khuâng của những ngày cuối năm, khi tết đã gần kề. Nguyễn Phong Việt cho rằng, có rất nhiều lý do để một ai đó phải rời đi, phải xa ngôi nhà của mình. Và mỗi ngày, trên tất cả những ngả đường nhân thế, người người không thôi xuôi ngược kia, ai cũng từng giữ trong lòng một lời hứa trở về. Đó là trở về với ngôi nhà thân yêu, để được sum vầy bên người thân. Nhưng cũng có người ra đi và không còn nơi để trở về; thì khi đó, vẫn luôn có một lối nhỏ để trở về: trở về với chính bản thân mình để chiêm nghiệm, hiểu rõ hơn bản thân và từ đó có những thay đổi để sống tích cực hơn ngày hôm qua.
Trên hành trình trở về ấy, Nguyễn Phong Việt còn mang đến cho bạn đọc những chia sẻ, cảm xúc mà anh thu nhận được. Đó là những chợ quê họp ở hai bên đường, mang hết không khí tết bày biện ra cho mọi người đến mua, bán và ngắm nhìn; là một thoáng bâng khuâng khi khay mứt mỗi năm lại thiếu đi một vị quen thuộc, bởi tuổi tác và sức khỏe của người mẹ đã không còn như trước… Chỉ với hơn 190 trang, Chúng ta sống để trở về mang đến cho bạn đọc cái nhìn chân thực về một năm đã đi qua, về ý nghĩa của cuộc trở về trong những ngày cuối năm. Và như một sự nối tiếp, sau một cuộc trở về lại là một cuộc ra đi. Nhưng với cuộc ra đi lúc này, lòng dạ đã thanh thản, bình yên hơn, và lòng cũng đầy ắp khát khao và hy vọng.
VIÊN THI