Mỗi mùa phượng nở là một mùa chia tay. Có những lứa học trò rời mái trường, rời vòng tay thầy cô để bước vào giảng đường đại học, rồi bươn bả giữa trường đời rộng lớn.
Mỗi mùa hè về, khi những chùm phượng bắt đầu đỏ rực trên các con phố, trong tôi lại hiện lên một khoảng trời xưa cũ. Đó là sân trường cấp ba với những ô cửa sổ sơn xanh đã bạc màu, những buổi chiều tan học muộn, tiếng ve ran dưới vòm cây và dáng cô giáo đứng bên bảng đen, miệt mài giảng bài cho đám học trò cuối cấp. Chỉ cần một mùa phượng nở là tất cả lại hiện về nguyên vẹn, rõ ràng như mới hôm qua.
Năm tôi học lớp 11, cô giáo dạy môn Toán mới chuyển về trường, dạy lớp tôi. Cô từ một trường huyện lên dạy ở trường chuyên của tỉnh, đúng vào quãng thời gian lớp tôi chông chênh nhất vì thay giáo viên liên tục. Với đám học trò chuyên ngoại ngữ chúng tôi, môn Toán luôn là một nỗi sợ âm thầm.
Cô đến lớp với một nguồn năng lượng rất khác. Cô cao ráo, tóc ngắn, giọng nói sang sảng và lúc nào cũng đầy nhiệt huyết. Điều khiến chúng tôi quý cô không chỉ vì cô dạy giỏi, mà bởi cô khiến môn Toán bớt khô khan hơn rất nhiều. Những công thức, định lý vốn cứng nhắc, qua lời giảng của cô bỗng trở nên gần gũi, dễ hiểu lạ thường. Tôi vẫn nhớ những buổi học cuối giờ chiều. Ngoài sân trường, các lớp đã tan từ lâu. Hành lang thưa dần tiếng bước chân. Ánh nắng cuối ngày hắt qua cửa sổ thành những vệt vàng dài trên mặt bàn. Vậy mà trong lớp tôi, cô vẫn say sưa giảng bài. Trên bảng, những nét phấn trắng nối nhau trong bài hình học không gian phức tạp. Dưới lớp, bốn mươi đứa học trò im phăng phắc, dõi theo từng lời cô nói.

Ngày ấy, cô chọn tôi đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh môn Toán. Với một học sinh lớp chuyên ngoại ngữ, điều đó nghe có phần hơi “liều”. Tôi thì nghĩ đơn giản đó là một kỳ thi để thử sức. Nhưng cô thì không, cô bảo: “Đã làm thì phải làm cho ra tấm ra món”. Suốt gần một tháng trời, chiều nào tôi cũng đạp xe tới nhà cô học thêm. Cô trò miệt mài giải đề, cô sửa từng bài toán khó cho tôi.
Kỳ thi năm ấy, tôi đoạt giải nhì tỉnh. Khi biết kết quả, người vui nhất dường như không phải tôi mà là cô. Giọng cô qua điện thoại hôm ấy vẫn nguyên sự xúc động. Có lẽ niềm hạnh phúc lớn nhất của người làm nghề dạy học chính là nhìn thấy học trò trưởng thành.
Thời gian trôi nhanh thật. Mới đó mà lứa học sinh năm nào giờ ai cũng đã có gia đình riêng. Hôm hội khóa kỷ niệm hai mươi năm ngày ra trường, chúng tôi gặp lại cô, giữa đông người, tôi vẫn nhận ra cô gần như ngay lập tức. Chỉ khác là tóc cô đã lấm tấm bạc hơn xưa. Lâu ngày gặp lại, cô vẫn cầm tay chúng tôi hỏi han ân cần như thuở nào. Giây phút ấy, tôi cảm thấy tình cô trò là một thứ tình cảm thật thiêng liêng và bền chặt. Dù thời gian có đi qua bao lâu, dù học trò đã trưởng thành, đã va vấp giữa cuộc đời rộng lớn, thì khi đứng trước thầy cô cũ, người ta vẫn tự nhiên trở về là một đứa học trò nhỏ, vẫn lễ phép dạ thưa như ngày nào.
Mỗi mùa phượng nở là một mùa chia tay. Có những lứa học trò rời mái trường, rời vòng tay thầy cô để bước vào giảng đường đại học, rồi bươn bả giữa trường đời rộng lớn.
Nhưng dù đi xa đến đâu, mỗi lần trở về mái trường cũ, người ta vẫn có cảm giác như được trở về nhà. Và còn gì ấm áp hơn khi trong ngôi nhà ấy vẫn còn những người thầy, người cô năm nào lặng lẽ đợi học trò trở về.
LÊ NGỌC SƠN