Không rực rỡ kiểu kiêu sa như hoa Đà Lạt, cũng không mang vẻ mong manh, lãng đãng của những đồi hoa xứ lạnh như Mộc Châu, hoa nơi miệt vườn đồng bằng sông Cửu Long mang một dáng vẻ rất riêng: mộc mạc mà rộn ràng, bình dị nhưng ấm áp. Đó là thứ vẻ đẹp sinh ra từ phù sa, từ nắng gió và nhịp sống hiền hòa của vùng đất cuối nguồn sông Mê Kông.

Miền Tây Nam bộ không chuộng những sắc hoa phớt nhẹ hay hương thơm thoảng qua. Hoa ở đây thường mang gam “màu nóng”: vàng rực của vạn thọ, cúc mâm xôi; đỏ thắm của mào gà, xác pháo; xanh mướt của sống đời…

Những sắc màu ấy hiện diện khắp vườn nhà, bến sông, chợ Tết, làm nên không khí xuân rất riêng của miền sông nước. Xem hoa miền Tây, người ta có thể chưa “say” ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng càng ngắm càng thấy thân quen, gần gũi, như chính con người nơi đây.

Hoa miền phù sa ít khi được nhắc đến vì hương, mà được trân quý bởi tên gọi và ý nghĩa. Vạn thọ là mong ước cho sức khỏe, trường tồn. Cát tường là lời chúc an lành. Cúc đồng tiền gợi hy vọng về năm mới sung túc. Mai vàng, loài hoa không thể thiếu trong mỗi gia đình Nam bộ những ngày tết, mang theo khát vọng phúc lộc, hanh thông. Một chậu hoa kiểng vì thế không chỉ để làm đẹp không gian sống, mà còn là nơi gửi gắm niềm tin, ước nguyện cho một năm mới bình yên, đủ đầy.

Tết Nam bộ thân thương với những chậu vạn thọ mang sắc vàng rực rỡ, ấm áp
Tết Nam bộ thân thương với những chậu vạn thọ mang sắc vàng rực rỡ, ấm áp

Những ngày giáp Tết, các làng hoa Sa Đéc (tỉnh Đồng Tháp), Chợ Lách (tỉnh Vĩnh Long, trước đây là tỉnh Bến Tre) rộn ràng hơn bao giờ hết. Ghe xuồng chở hoa xuôi ngược kênh rạch, đưa sắc xuân đi khắp các tỉnh, thành phố. Hoa theo con nước về phố, về từng ngôi nhà, mang theo cả hồn vía của miền phù sa. Dù ở thành thị hay thôn quê, chỉ cần một chậu cúc trước hiên, một cành mai trong nhà, không gian Tết Nam bộ đã hiện hữu rõ ràng.

Với người miền Tây, tết không cần quá cầu kỳ. Sân nhà quét sạch, bàn thờ gọn gàng, nồi bánh tét đỏ lửa và vài chậu hoa tươi là đủ để cảm nhận mùa xuân đang về. Hoa hiện diện lặng lẽ nhưng bền bỉ, giống như cách người miền sông nước đón Tết: không phô trương, không ồn ào mà thấm sâu, lâu bền.

Có lẽ vì được nuôi dưỡng từ phù sa nên hoa miền Tây mang một sức sống dẻo dai. Dẫu nắng gắt hay mưa dầm, hoa vẫn vươn lên, nở đúng mùa, đúng dịp. Cũng như con người nơi đây quen đối mặt với những đổi thay của con nước, của thời tiết nhưng vẫn giữ được sự hiền hòa, lạc quan.

Giữa nhịp sống hiện đại, khi nhiều giá trị truyền thống có nguy cơ phai nhạt, những chậu hoa vùng đất phù sa vẫn âm thầm giữ vai trò của mình: kết nối con người với thiên nhiên, với ký ức Tết xưa, với niềm tin vào những điều tốt đẹp phía trước. Và mỗi độ xuân về, trong sắc vàng, sắc đỏ rực rỡ ấy, người ta lại nhận ra một miền Tây rất đỗi thân thương - nơi hoa không chỉ nở để ngắm, mà để nhắc nhớ về sự an lành, bền bỉ của cuộc sống.

THIÊN THANH