Sáng có niềm vui nho nhỏ. Dừng xe gọi điện thoại. Có con chim se sẻ đậu bên rào. Con chim như thiếu nữ mới lớn. Bỗng dưng, chim bay sang đậu ở cánh tay. Lạ quá, hồi đó giờ mới gặp cảnh này. Một cảm giác rất là... khoan khoái, đứng yên tận hưởng. Chim bay tiếp lên ngực, khẽ lấy điện thoại định chụp hình, chim vội bay mất!

Chim sẻ buổi sớm
Chim sẻ buổi sớm

Ở góc công viên, có người vẫn nhín chút tiền mua thức ăn cho chim trời. Ở nhiều khoảng sân vắng lặng, ngày càng nhiều người dân chọn cách cho ăn thay vì đánh bẫy chim sẻ. Tại nhiều quán cà phê vỉa hè hay các công viên như Tao Đàn, Gia Định… hình ảnh người dân rải vụn bánh mì, gạo, lúa cho chim sẻ và chim trở nên dạn dĩ với người đi đường đã trở thành một nét văn hóa đẹp.

Chợt nhớ lời bài thơ Phố ta của Lưu Quang Vũ sáng tác năm 1970:

“...Em chờ anh trước cổng

Con chim sẻ của anh

Con chim sẻ tóc xù

Con chim sẻ của phố ta

Đừng buồn nữa nhá

Bác thợ mộc nói sai rồi

Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa

Tại sao cây táo lại nở hoa

Sao rãnh nước trong veo đến thế?

Con chim sẻ tóc xù ơi

Bác thợ mộc nói sai rồi...”

Ơ! Nhớ con chim khi nãy có tóc xù! Nhờ em tôi có một khoảnh khắc sáng sớm không quên!

NGUYÊN AN